Cả thế giới đến cùng một lúc!

Mỗi người chúng ta luôn phải có trách nhiệm làm cho mọi người trong thế giới này xích lại gần nhau hơn, mà trước hết là những người thân yêu nhất của mình

Sau một ngày làm việc mệt lử ở cơ quan, về đến nhà, tôi chỉ còn muốn ngả người trên ghế bành thư giãn đôi chút với tiếng nhạc du dương. Nhưng hình như con gái nhỏ của tôi đã chờ đợi mẹ từ lâu lắm rồi. Cháu bước lại gần tôi, trên tay là một tập truyện, cháu nói: "Mẹ ơi! Mẹ đọc truyện cho con nghe đi!". Quá mệt mỏi, tôi chẳng còn biết lấy đâu ra hơi sức mà đọc truyện cho con nghe vào lúc này. Tôi bảo: "Con ngoan! Con hãy để cho mẹ nghỉ một chút rồi lát nữa mẹ đọc truyện cho con nghe nhé! Bây giờ con đừng làm phiền mẹ nữa, mẹ đang mệt lắm!".


 
Nhưng con bé vẫn chưa chịu thôi, nó tiếp tục van vỉ : "Không đâu! Mẹ ơi! Con muốn được nghe mẹ đọc truyện ngay bây giờ cơ!". Dường như con bé một mực đòi tôi phải đọc truyện cho nó nghe ngay lúc này cho bằng được. Trong lúc tôi sắp sửa nổi quạu, bất chợt, một ý nghĩ vụt loé lên trong đầu. Tôi liền giật ngay lấp tập truyện mỏng manh trên tay con bé, xé rách bìa 4 của tập truyện thành nhiều mảnh nhỏ. Bìa 4 của tập truyện là hình một tấm bản đồ thế giới. Tôi bảo con: "Con hãy ngồi ghép lại tấm bản đồ này cho xong đi, rồi mẹ sẽ đọc truyện cho con nghe." Tôi nghĩ, chắc con bé sẽ còn phải loay hoay thật lâu và khoảng thời gian đó cũng đủ để tôi nghỉ ngơi và sẽ không còn cảm thấy mệt mỏi hay căng thẳng gì nữa.
 
Đang nhắm mắt lim dim thả hồn theo tiếng nhạc, bất chợt tôi nghe tiếng con gọi: "Mẹ ơi! Con ghép tấm bản đồ xong rồi! Bây giờ mẹ đọc truyện cho con nghe đi!". Tôi không khỏi ngạc nhiên, không thể hiểu nổi làm cách nào mà con bé có thể ghép tấm bản đồ lại được một cách mau mắn như vậy? Con bé vui vẻ khoe: "Mẹ biết không? Con chỉ cần lật lại mặt sau của tấm bản đồ thôi!." Tôi liền lật mặt sau của tấm bản đồ lên xem, đó chính là gương mặt bé bỏng của con gái tôi; hoá ra, con gái tôi đã vẽ hình ảnh của nó vào mặt sau tấm bản đồ từ trước. Cháu chỉ cần ghép lại khuôn mặt của mình thì khi lật mặt kia lên, cả tấm bản đồ cũng sẽ đồng thời được ghép lại. Đến lúc này, tôi không thể nào còn bực mình gì về con được nữa! Con gái của mình sao mà ngây thơ, hồn nhiên, lại thông minh và đáng yêu quá!
 
Bạn thấy đấy! Khi bạn vui chơi, trò chuyện với con mình, bạn sẽ cảm thấy thế giới này thật kỳ diệu biết bao và mọi phiền muộn sẽ tan biến. Bạn sẽ tự nhận ra rằng, mình thật sai lầm khi lúc nãy mình quá nóng nảy đã lỡ trút giận lên đầu con trẻ.
 
Mỗi người chúng ta luôn phải có trách nhiệm làm cho mọi người trong thế giới này xích lại gần nhau hơn, mà trước hết là những người thân yêu nhất của mình: cha – mẹ, vợ - chồng, con cái, bạn bè,… Mà muốn làm được như vậy, trước hết chúng ta phải biết quên những mệt mỏi của bản thân mình đi, thay đổi thái độ nhìn nhận người khác và làm chủ cảm xúc của mình…  
 
 LẠI THẾ LUYỆN dịch
 (Theo inspire21.com)

Món quà tuyệt vời nhất

Đừng bao giờ quên nghĩ đến ý nghĩa những việc làm của bạn. Chỉ một cử chỉ nho nhỏ thôi, bạn có thể làm thay đổi cuộc đời của một người khác.


Ngày còn học trung học, có một lần trên đường từ trường về nhà, tôi thấy một cậu bé trên vai mang cặp vở rất nặng nề. Sau đó, bất chợt có một nhóm trẻ khác chạy rượt theo cậu bé, chúng giật tung khiến đống sách vở trên vai của cậu bé rơi vung vãi xuống đất bẩn.

Tôi vội chạy lại, kéo cậu bé đứng dậy và nói: "Bọn nhóc ấy đùa giỡn thật ngốc nghếch. Nhưng chúng chẳng có ác ý gì đâu!". Cậu bé nhìn tôi, rồi đáp: "Vâng! Cảm ơn anh!". Lúc chúng tôi cúi xuống nhặt đống sách vở bị rơi vương vãi dưới đất, tôi hỏi nhà cậu bé ở đâu. Hoá ra, cậu bé ở gần nhà tôi. Chúng tôi nói chuyện vui vẻ với nhau suốt con đường về nhà. Tôi mời cậu bé tham gia đội bóng với nhóm bạn của tôi và cậu bé đã nhận lời. Những cuộc chơi bóng sôi nổi vào những ngày nghỉ cuối tuần giúp tôi hiểu Kyle – tên cậu bé – nhiều hơn. Các bạn khác trong nhóm cũng vậy, đều tỏ ra quý mến Kyle.
 
Lúc chuẩn bị lễ tốt nghiệp, Kyle được chọn làm đại diện nói lời cảm ơn trước toàn trường. Tôi rất tự hào về Kyle và chờ đợi đến ngày lễ long trọng ấy. Kyle bước lên bục cao, trông cậu ấy rất chững chạc với đôi kính cận. Kyle bắt đầu: "Thưa các bạn! Ngày lễ tốt nghiệp là một dịp quan trọng để chúng ta bày tỏ lòng biết ơn với những người đã tận tụy nuôi dạy chúng ta nên người. Đó là cha mẹ, thầy cô, anh chị em của các bạn… và cả những người bạn của các bạn. Nhân dịp này, tôi muốn nói rằng, tình bạn là một trong những món quà tuyệt vời nhất mà bạn có thể trao tặng cho người khác. Nhân đây, tôi muốn kể cho các bạn nghe một câu chuyện có thật. Có một cậu bé nọ đang toan tính tự tử, vì bản thân cậu quá mặc cảm, buồn khổ, tuyệt vọng vì đôi vai bị dị tật của mình. Cậu béluôn bị bạn bè cùng trang lứa trêu chọc, khinh bỉ, cho đến một ngày nọ, bất chợt cậu bé nhận ra được một nụ cười cảm thông và sự giúp đỡ từ một người bạn chưa từng quen biết trên con đường từ trường học trở về nhà! Vâng! Tôi xin cảm ơn người bạn từng giúp đỡ tôi, giúp đỡ một cách tận tụy, thầm lặng mà không cần nói một lời…"
 
Nghe những lời bộc bạch chân thành của Kyle, cổ họng tôi như nghẹn lại. Bây giờ, tôi mới hiểu được sự sâu sắc của tình bạn là như thế nào.
 
Đừng bao giờ quên nghĩ đến ý nghĩa những việc làm của bạn. Chỉ một cử chỉ nho nhỏ thôi, bạn có thể làm thay đổi cuộc đời của một người khác.
 
Cuộc đời của người khác trở nên tốt hơn hay xấu đi, rất có thể là do hành động của bạn đối xử với họ như thế nào!  
 LẠI THẾ LUYỆN dịch
(Theo weboflove.org)

Hạt giống tốt cho đời!



Nếu chúng ta muốn được sống bình yên, hạnh phúc, thì trước hết chúng ta phải giúp đỡ những người chung quanh chúng ta cùng được sống bình yên, hạnh phúc.

Có một người nông dân trồng ngô ở thôn quê, sau vụ mùa nào cũng bội thu. Năm nào cũng vậy, ông đem sản phẩm của mình tham dự hội chợ hàng nông sản toàn quốc và đều giành được giải thưởng cao…


 
Năm nọ, phóng viên của một tờ báo đã quyết định tìm gặp người nông dân để hỏi xem bí quyết nào đã giúp ông thành công như vậy. Rất dễ dàng, phóng viên biết được thông tin rằng, người nông dân này đã chia sẻ hạt giống tốt với những người láng giềng của mình. 
 
"Tại sao ông lại chia sẻ những hạt giống tốt nhất của mình với những người láng giềng, trong khi năm nào giữa họ và ông cũng đều có sự cạnh tranh thành quả thu hoạch sau vụ mùa với nhau?" – phóng viên ngạc nhiên hỏi.
 
"Vì sao ư?" – người nông dân bình thản đáp - "Chẳng lẽ nhà báo không biết rằng, cứ mỗi lần gió thổi qua cánh đồng ngô này, phấn hoa sẽ bị cuốn theo chiều gió, rải khắp từ cánh đồng ngô này sang cánh đồng ngô khác. Nếu những người láng giềng của tôi trồng những giống ngô kém phẩm chất, thì sự giao phấn trên cánh đồng ngô của tôi sẽ lập tức đem lại cho tôi những bắp ngô kém chất lượng. Do đó, nếu tôi muốn trồng giống ngô tốt để có thể thu hoạch tốt, thì trước hết, tôi phải giúp láng giềng của tôi có những hạt giống tốt." 
 
Người nông dân ấy đã nhận thức rất sâu sắc về những mối liên hệ trong cuộc đời này. Ông không thể thu hoạch được những bắp ngô tốt, trừ khi những người láng giềng của ông cũng thu hoạch được những bắp ngô tốt.
 
Vì vậy, khi nhìn vấn đề này ở những góc độ khác, chúng ta có thể thấy rằng: nếu chúng ta muốn được sống bình yên, hạnh phúc, thì trước hết chúng ta phải giúp đỡ những người chung quanh chúng ta cùng được sống bình yên, hạnh phúc. Giá trị cuộc sống của chúng ta được đo bằng cuộc sống của những người mà chúng ta có mối liên hệ. Bất cứ ai muốn đi tìm hạnh phúc cho riêng mình, thì trước hết, người đó phải đi tìm hạnh phúc cho cả tập thể; trong đó, điều quan trọng nhất là lợi ích của người đó không được mâu thuẫn với lợi ích của cả tập thể. 
 
 LẠI THẾ LUYỆN dịch 
(Theo lifeofhope.com)

Vì sao tôi chọn nghề dạy học?

Nghề cao quý nhất là nghề đào tạo con người tốt cho xã hội


Trong dịp cả gia đình tôi họp mặt đông đủ vào mùa hè, chúng tôi thảo luận về một người tuy mới nổi tiếng gần đây nhưng đã có khả năng hái được rất nhiều tiền. Tôi cũng không nhớ rõ đó là một nhân vật trong lĩnh vực thể thao hay là một diễn viên? Thật ra, trong xã hội ngày nay, điều đó cũng không quan trọng cho lắm, vì tiêu chí chủ yếu để người ta trả cho bạn hàng tỷ đôla dường như phụ thuộc vào số tiền mà khán giả sẵn sàng bỏ ra để xem bạn biểu diễn thành công. Vậy thì tại sao chúng ta lại chọn nghề dạy học, trong khi chúng ta đang nghe loáng thoáng câu chuyện của những người khác như vậy? Và tôi đang cân nhắc câu trả lời cho những vấn đề ấy.

Tôi nhớ những lúc ba đứa con tôi nhìn thấy tôi phải mất bao đêm và cả những ngày nghỉ cuối tuần để soạn bài lên lớp. Tôi vẫn nhớ các con tôi đã chăm chú lắng nghe khi tôi bộc lộ nỗi băn khoăn về việc chọn tài liệu giảng dạy, các bước lên lớp, và biết bao trách nhiệm cứ liên tục, liên tục đè nặng lên đôi vai người giáo viên như thế nào. Tôi còn nhớ các con tôi háo hức như thế nào, khi chúng được nghe kể về những đứa học trò nhỏ trong lớp của tôi. Tôi đã kể về những đứa học trò ngộ nghĩnh, những em học sinh giỏi giang, thành đạt; và tôi còn chia sẻ với các con mối quan tâm sâu sắc mà tôi đã dành cho tất cả những học trò của mình.
 
Tôi nhớ lại lúc các con mình lựa chọn nghề nghiệp. Không thể diễn tả hết niềm mong đợi của tôi, khi tôi muốn được nghe bất cứ đứa nào nói rằng nó sẽ quyết định theo đuổi nghề dạy học như tôi. Sau khi chúng đã cân nhắc thật kỹ, tôi vẫn chẳng nghe thấy đứa nào đả động đến việc trở thành giáo viên. Công việc đó thậm chí còn không được chúng đưa vào danh sách những nghề nghiệp mà chúng đang cân nhắc lựa chọn. Điệu bộ của chúng như thể nói với tôi rằng: “Tại sao con lại phải chọn nghề dạy học?”.
 
Trong lúc tôi còn mải mê suy nghĩ về những điều đó, bất chợt chuông điện thoại reo. Chồng tôi đưa máy cho tôi, và nói: “Có ai đó hỏi về cô Bonnie Block”, rồi anh lại tiếp tục cuộc nói chuyện với mọi người về những khoản lương kếch xù của một ai đó.
 
– Xin chào! Tôi là Bonnie Block.
 
– Có phải cô Bonnie Block đã từng dạy ở vườn trẻ không ạ?
 
Một cảm giác sợ hãi xâm chiếm tôi. Và tâm trí tôi quay nhanh về những kỷ niệm của thời xa xưa.
 
– Vâng, tôi đây – Tôi trả lời như mắc nghẹn trong cổ họng. Dường như tôi phải đợi rất lâu, với tâm trạng nôn nóng, để nghe người bên kia đầu dây nói tiếp.
 
– Con là Dinielle Russ. Con đã từng học lớp mẫu giáo của cô dạy.
 
Những giọt nước mắt ngạc nhiên và vui sướng chảy dài trên hai gò má tôi.
 
– Vâng! – tôi khẽ thốt lên trong lúc nhớ lại đứa trẻ đáng yêu và tuyệt vời ấy.
 
– Cô ơi! Con đã tốt nghiệp phổ thông trung học năm nay. Từ lâu nay con vẫn cố gắng tìm ra cô. Con muốn cô biết rằng cô đã làm thay đổi cuộc đời con như thế nào.
 
Rồi cô bé tiếp tục kể chi tiết cho tôi nghe làm thế nào mà tôi đem lại sự thay đổi trong cuộc đời cô bé. Ảnh hưởng của tôi không chỉ giới hạn trong thời gian cô bé đi nhà trẻ, mà nó còn được giữ lại như một nguồn động lực mạnh mẽ mỗi khi cô bé cần có một người hướng dẫn để giúp cô vượt qua những thử thách. “Trước mặt con luôn là hình ảnh của cô luôn ngợi khen và động viên con”.
 
Tại sao tôi chọn nghề dạy học?
 
Bởi vì nghề dạy học mang lại những ý nghĩa lớn lao.
 LẠI THẾ LUYỆN dịch
(Theo Bonnie Block
)

Đừng quên mài sắc lưỡi rìu

Ngày xửa ngày xưa, có một người tiều phu khỏe mạnh hỏi xin một việc làm ở chỗ người chủ buôn gỗ; và ông đã được người chủ nhận vào làm việc.

Điều kiện làm việc và tiền công rất thỏa đáng, nên người tiều phu hăng hái bắt tay vào làm việc, tự nhủ rằng mình sẽ cố gắng hết sức trong công việc. 


Người chủ đưa cho người tiều phu một chiếc rìu và chỉ cho ông mảng rừng mà ông sẽ đốn cây. Ngày đầu tiên, người tiều phu đốn được mười tám cây. 
 
“Anh làm việc tốt quá!” – người chủ nhận xét. “Từ mai, anh cứ tiếp tục như vậy nhé!”. 
 
Hứng khởi với lời khen tặng của ông chủ, ngày hôm sau, người tiều phu cố gắng làm việc hết sức mình, nhưng ông chỉ đốn được mười lăm cây gỗ. 
 
Ngày tiếp theo, người tiều phu vẫn tiếp tục cố gắng hết sức mình, nhưng ông cũng chỉ mang về được mười cây gỗ mà thôi. Ngày qua ngày, số lượng gỗ mà người tiều phu đốn được cứ thế giảm dần.
 
Người tiều phu tự nhủ: “Có lẽ sức khỏe của mình không còn được như ngày xưa nữa!”. Và ông quyết định đến xin lỗi ông chủ. 
 
Người chủ hiểu ngay chuyện gì đã xảy ra. Ông ta cười và nói với người tiều phu rằng: “Trước hết, anh hãy đi mài lại lưỡi rìu của anh đã!”. 
 
“Mài sắc lưỡi rìu à ?” – người tiều phu bất ngờ ngạc nhiên đáp lại. Hóa ra lâu nay ông lo bận rộn đốn cây mà quên một việc rất quan trọng là phải mài sắc lưỡi rìu. 
LẠI THẾ LUYỆN dịch
 (Theo inspirationalstories)

Món quà dành cho Bà

Trong cuộc sống, đây mới là điều quan trọng: hãy dành trọn vẹn tình yêu thương cho những người thân yêu – dẫu người thân yêu của chúng ta có thể chẳng thể nhận ra và không nhớ đến.

Eleanor không hiểu được chuyện gì xảy ra với bà ngoại. Bà luôn quên mọi thứ, từ chuyện khuấy đường vào ly nước chanh, đến chuyện thanh toán hóa đơn tiền điện và những lần đi chợ, bà quên cả những thứ trái cây cần mua. 


Eleanor hỏi mẹ: "Bà ngoại làm sao vậy mẹ? Con thấy trước đây bà cẩn thận lắm, nhưng dạo này trông bà có vẻ buồn và dường như chẳng nhớ chuyện gì cả?".
 
Mẹ đáp: "Bà ngoại con đã có tuổi rồi! Bà cần tấm lòng quan tâm săn sóc của mẹ con mình, con yêu ạ!".
 
"Nhưng có tuổi rồi thì sao hả mẹ?" – Eleanor hỏi - "Có phải khi về già thì ai cũng có thể quên mọi thứ không? Chắc sau này con cũng vậy, phải không mẹ?". 
 
"Không phải bất cứ ai lớn tuổi cũng đều dễ quên mọi thứ như vậy đâu, Eleanor ạ! Bà ngoại con bị bệnh não suy và chứng bệnh đã khiến bà dễ quên mọi thứ hơn. Chúng ta phải đưa bà đến nhà điều dưỡng để bà được chăm sóc đúng cách thôi con ạ!".
 
"Ôi! Nhưng không được đâu mẹ ơi! Bà ngoại sẽ nhớ nhà lắm!"
 
"Nhưng chúng ta chẳng làm gì khác được đâu, con gái ạ! Ở đó, bà sẽ được chăm sóc tốt theo đúng cách, và bà sẽ có thêm những người bạn mới".
 
"Nhưng mẹ con mình có thường xuyên được đến thăm bà không mẹ? Con nhớ bà và muốn được ngồi nói chuyện với bà lắm, cho dù bà không nhớ gì cả!" – Eleanor hỏi.
 
"Được chứ!" – người mẹ đáp - "Chúng ta sẽ đến thăm bà ngoại mỗi tuần. Mẹ con mình cũng có thể mang quà tặng bà nữa!".
 
Eleanor mỉm cười: "Dạ, đúng rồi! Mua kem chẳng hạn! Bà ngoại rất thích kem dâu!".
 
Lần đầu tiên đến thăm bà ở nhà điều dưỡng, Eleanor muốn rơi nước mắt. Em nói với mẹ: "Mẹ ơi! Sao ở đây có nhiều cụ già phải ngồi xe lăn vậy mẹ?".
 
"Các cụ phải ngồi xe lăn vì các cụ dễ bị ngã, con ạ!" – người mẹ giải thích - "Bây giờ, mẹ con mình đến chỗ bà ngoại đi! Con phải nhớ mỉm cười thật tươi và hỏi thăm sức khỏe của bà đấy nhé!". 
 
Bà ngoại ngồi nơi góc phòng, nơi có ánh nắng bên ngoài cửa sổ hắt vào. Bà đang ngắm nhìn hàng cây bên ngoài cửa sổ. Eleanor chạy lại gần, ôm chầm lấy bà và nói: "Bà ơi! Bà xem này, cháu mang quà biếu bà đây. Món kem dâu mà bà thích nhất đấy ạ!".
 
Bà ngoại cầm muỗng và ly kem rồi bắt đầu ăn mà chẳng nói gì cả. Mẹ Eleanor bảo: "Mẹ chắc là bà rất thích món kem dâu đấy, con yêu ạ! Nhưng dường như bà không nhận ra mẹ con mình."
 
Eleanor cảm thấy buồn. 
 
"Mẹ con mình phải dành nhiều thời gian hơn cho bà!" – mẹ Eleanor động viên - "Bà của con hiện đang sống trong môi trường mới, nên bà cần có thời gian để thích nghi, con ạ!".
 
Nhưng những lần sau, khi hai mẹ con đến thăm bà, bà vẫn vậy. Bà chỉ ăn kem, rồi lặng lẽ, đôi mắt vô hồn và chẳng nói lời nào với hai mẹ con cả!
"Bà ơi! Bà có nhận ra hai mẹ con cháu không?" – Eleanor hỏi bà.
 
"Có chứ! Cháu là đưa bé vẫn hay mang kem đến cho bà ăn đây mà!" – bà ngoại đáp.
 
"Nhưng cháu chính là Eleanor, cháu gái của bà đây ạ! Bà có nhớ tên cháu không?" – Eleanor vừa hỏi, vừa choàng cánh tay bé nhỏ ôm lưng bà ngoại.
 
Bà ngoại gượng gạo mỉm cười: "Nhớ! Chắc là bà nhớ chứ! Cháu là đứa vẫn mang kem cho bà ăn".
 
Bất chợt, Eleanor nhận ra là bà ngoại chẳng hề nhớ đến mình. Bà ngoại đang sống trong một thế giới riêng, thế giới không có ký ức và cô độc, hiu quạnh.
 
"Bà ơi! Bà có biết cháu yêu bà đến mức nào không?" – Eleanor hỏi. Liền sau đó, em nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má bà ngoại.
"Con thấy chưa? Đó là tất cả những gì mà bà ngoại mong muốn: tình yêu thương" – người mẹ nói.
 
"Từ nay trở đi, tuần nào con cũng sẽ mang kem đến thăm bà ngoại và ôm hôn bà, mẹ ạ!" – Eleanor nói - "cho dù bà không nhớ và cũng không nhận ra con!". 
 
Tóm lại, trong cuộc sống, đây mới là điều quan trọng: hãy dành trọn vẹn tình yêu thương cho những người thân yêu – dẫu người thân yêu của chúng ta có thể chẳng thể nhận ra và không nhớ đến. 
 LẠI THẾ LUYỆN dịch
 (Theo lifeofhope.com)

Bài học tuyệt vời

Niềm vui hồn nhiên của trẻ thơ luôn mang lại cho mỗi chúng ta bài học lớn về thái độ sống lạc quan trong cuộc đời.


Sáng chủ nhật, tôi để cho con được tự do ngủ nướng. Lúc cháu thức dậy, nó vội chạy xuống bếp, giọng trách móc: "Ứ…ừ…ư! Con bắt đền mẹ đấy! Sao hôm nay mẹ không chịu gọi con dậy đi học?". Tôi cười, đáp: "Ô kìa! Con gái của mẹ, con không nhớ hôm nay là ngày chủ nhật à?". 


Nghe tôi nói vậy, con bé mới vào lớp 1 của tôi ngúng nguẩy cái đầu tóc rối bù, rồi nói với tôi: "Hôm nay không đi học, nhưng mẹ vẫn phải chở con đi chơi với bạn Su nhé. Ngày hôm qua, bạn Su hứa sẽ gấp cho con một con chim giấy đấy…".
 
Tôi biết rất rõ về cậu bé Su kể từ lúc cậu bé mới được sinh ra ở bệnh viện nơi tôi làm việc. Nhớ lại khoảng thời gian đó, với cương vị của một bác sĩ trẻ mới ra trường, tôi thực sự lo lắng cho số phận của bé. Cậu bé chỉ có cơ may sống sót 50%. Tình trạng sức khỏe của cậu bé này rất phức tạp. Mẹ cậu bé bị sinh non hơn một tháng. Và ngay sau khi chào đời, cậu bé vừa không đủ cân nặng vừa có những triệu chứng biểu hiện phức tạp liên quan đến tim. Ngay trong tháng đầu tiên của cuộc đời, cậu bé đã phải trải qua phẫu thuật và truyền máu…
 
Những buổi chiều đến trường đón con, nhìn thấy con mình đang chơi chung với cậu bé nơi sân trường rợp bóng cây, tôi thật hạnh phúc khi nghe tiếng cười nắc vẻ của bọn trẻ…
 
Niềm vui hồn nhiên của trẻ thơ luôn mang lại cho mỗi chúng ta bài học lớn về thái độ sống lạc quan trong cuộc đời. Trẻ thơ chẳng bao giờ có những mặc cảm về bệnh tật, không bao giờ trầm trọng hóa vấn đề, không bao giờ tự nghĩ rằng hoàn cảnh của bản thân là bất hạnh. Trái lại, chúng luôn sống vui vẻ, hồn nhiên, chân thật và hạnh phúc… 
 
LẠI THẾ LUYỆN dịch
 (Theo sunnyskyz.com)
Nguồn: http://www.tinmoitruong.vn/cua-so-tam-hon/bai-hoc-tuyet-voi_41_50509_1.html

Từ tấm lòng của cha

 “Tôi làm được điều đó, chỉ đơn giản vì từ ngay những ngày còn nhỏ, lúc nào cha tôi cũng luôn khích lệ, động viên và đặt niềm hy vọng vào tôi!.."


Đam mê môn bóng đá đến cuồng nhiệt, cậu bé thường xuyên luyện tập với tất cả quyết tâm. Nhưng với thân hình thấp bé, chưa bao giờ cậu được tham gia vào đội bóng chính thức của trường. Hiểu được tâm nguyện của con mình, cha cậu vẫn tiếp tục cổ vũ, động viên cậu : “Con à ! Nếu con thật sự kiên trì, ba nghĩ đến một lúc nào đấy, con cũng sẽ được trở thành cầu thủ chính thức của đội bóng thôi, con trai ạ !”.
 
Lời động viên của người cha khiến cậu bé thêm vững lòng và quyết tâm hơn. Cậu lại tiếp tục hăng say tập luyện mỗi ngày với niềm hy vọng mình sẽ sớm được tham gia đội bóng. Thời học sinh thấm thoát trôi qua, cậu phải khăn gói lên thành phố học đại học. Người cha vẫn luôn động viên con qua thư từ. Thế nhưng, ở các giải thi đấu chính thức của trường đại học, chàng vẫn chỉ ngồi ở hàng ghế dự bị mà thôi. Công lao tập luyện bao năm vẫn chưa được đem ra thi thố…
 
Năm thứ ba đại học, nhà trường tổ chức thi đấu giao hữu với đội bóng của một trường đại học đến từ nước bạn. Đây là một trận đấu rất thú vị mà sinh viên cả nước đều mong đợi theo dõi. Trận đấu diễn ra không như dự kiến. Tình thế càng trở nên gay go hơn khi đội khách bất ngờ ghi được bàn thắng đầu tiên. Chàng cầu thủ dự bị của chúng ta vô cùng sốt ruột. Anh ghé tai huấn luyện viên đề nghị ông hãy cho anh vào thi đấu. Cuối cùng, huấn luyện viên cũng đành chấp nhận tung anh vào sân.    
 
Trận đấu bất chợt sôi nổi hẳn lên. Mọi cặp mắt đều đổ dồn về phía anh chàng cầu thủ mới vào thay người. Những cú lừa bóng,chuyền bóng, đi bóng của anh chàng mới thật thành thạo và ngoạn mục làm sao, chẳng khác gì một siêu sao bóng đá. Anh phối hợp với đồng đội hết sức ăn ý, làm cho cả đội bóng đang chán nản bỗng lấy ngay lại được phong độ và hào hứng thấy rõ. Điều bất ngờ đã xảy ra vào phút cuối, khi anh chàng sút tung lưới đối phương để giành lại tỉ số hoà cho trận đấu. Các “fan” đã cuồng nhiệt nhảy múa, reo hò như muốn nổ tung cả sân vận động. Họ bắt đầu tràn xuống sân, bế anh lên vai, tung lên, tán dương anh…
 
Trả lời phỏng vấn của các phóng viên, “Vì sao anh có thể làm được một điều kỳ diệu đến như vậy?”, anh sinh viên nói: “Tôi làm được điều đó, chỉ đơn giản vì từ ngay những ngày còn nhỏ, lúc nào cha tôi cũng luôn khích lệ, động viên và đặt niềm hy vọng vào tôi! Lúc tôi được tham gia thi đấu, tôi đã cố gắng hết sức mình, vì tôi luôn nghĩ đến hình ảnh của cha tôi và muốn nói với cha rằng : Cha ơi! Con sẽ làm được điều đó!”.  
 
 LẠI THẾ LUYỆN dịch 
 (Theo livin3.com)
Nguồn: Tạp chí Thế Giới Mới, Bộ GD-ĐT, số 635, ra ngày 16 - 05 -2005

Tấm lòng giàu có của Mẹ

Trong cuộc đời này, có những câu chuyện rất cảm động về những người mẹ vất vả, hy sinh nuôi dưỡng con cái trong cảnh sống bần cùng. Câu chuyện của tôi cũng vậy.
Tôi thậm chí còn không biết mình là con nhà nghèo cho mãi đến năm tôi học lớp Hai. Tôi có tất cả mọi thứ tôi cần; chín người anh chị cùng chơi với tôi, sách vở để học, một người giúp việc là chị Raggedy Ann luôn ở bên cạnh để chăm sóc tôi. Áo quần của tôi được mẹ chăm chút từng li từng tí và thường do tự tay mẹ may cho tôi mặc.


Sáng nào mẹ cũng chải chuốt mái tóc cho tôi, rồi tết thành bím, thắt lại bằng những dải lụa nhỏ xinh xắn. Đôi giàu màu nâu mà tôi đi học mỗi ngày, lúc nào cũng được đánh xi bóng cẩn thận từ ngày hôm trước. Ở trường, tôi thật hạnh phúc khi được học tập, được khám phá những bức vẽ đầy màu sắc mới mẻ trên giấy mà thầy giáo đem cho treo để trưng bày.
 
Tôi vẫn còn nhớ cái cảm xúc hãnh diện khi tôi tự mình leo lên cầu thang của trường vào buổi trưa. Lúc tôi đang chuẩn bị bước vào lớp, bất chợt tôi gặp hai đứa con gái lớn tuổi hơn đang đi ngược chiều cầu thang với tôi. Một đứa nói nhỏ vào tai đứa kia: "Coi kìa! Con nhỏ kia nghèo quá há!", rồi hai đứa cùng khúc khích cười. Gương mặt tôi trở nên đỏ ửng vì xấu hổ và những giọt nước mắt uất hận trực chào ra. Buổi chiều hôm đó, đối với tôi, thật buồn và khó chịu! 
 
Trên đường về nhà, tôi cố kìm nén cái cảm xúc buồn tủi mà lời mỉa mai của hai đứa con gái lúc trưa đã gieo vào lòng tôi. Tôi tự hỏi vì sao hai đứa con gái đó lại khinh chê tôi nghèo. Tôi cẩn thận nhìn xuống chiếc váy đầm mình đang mặc, và lần đầu tiên tôi để ý thấy nó đã bị phai màu như thế nào; nếp gấp nơi đường viền cho thấy chiếc áo đầm tôi đang mặc là loại áo cũ rẻ tiền. và mặc dù đôi giày tôi đang mang thật vừa đôi chân, nhưng tôi bỗng nhận ra nó là loại giày của con trai và màu nâu trông thật xấu xí.
 
Lúc về đến nhà, tôi cảm thấy thật buồn. Tôi có cảm giác mình đang trở về một nơi xa lạ, rồi tôi cẩn thận nhìn lại mọi thứ xung quanh. Tôi nhìn thấy tấm vải bạt rách nát che chắn dưới bếp, còn khói bụi thì bám đầy trên khung cửa sổ cũ kỹ. Buồn nản, tôi chẳng thể đáp lại lời chào phấn khởi của mẹ, còn mẹ thì vẫn đang lui cui trong bếp chuẩn bị nấu món cháo bột và pha cho tôi ly sữa nóng. Tôi vào phòng mình, nằm suy nghĩ miên man cho đến giờ ăn tối, tự hỏi mình sẽ nói chuyện này với mẹ như thế nào? Tại sao từ trước đến nay mẹ chẳng bao giờ nói sự thật này với tôi? Tại sao từ trước đến nay, không ai cho tôi biết về sự thật này?
 
Không chịu nổi những câu hỏi đè nén trong lòng, tôi mạnh dạn đi xuống bếp, và có cái gì đó thôi thúc tôi khiến tôi buột miệng hỏi mẹ: "Mẹ ơi! Có phải nhà mình nghèo lắm phải không mẹ?". Tôi đã mong đợi mẹ sẽ phủ nhận câu hỏi đó, hoặc ít nhất mẹ cũng thanh minh, để tôi không còn cảm thấy buồn về điều đó nữa. Nhưng mẹ trầm ngâm nhìn tôi, lặng đi trong vài phút: "Nghèo ư?" – mẹ tôi trả lời, trong khi vẫn cầm dao gọt vỏ khoai tây - "Không! Chúng ta không nghèo. Con hãy nhìn lại tất cả mà xem" – mẹ nói, như thể người đang chỉ về phía các anh chị em tôi đang chơi đùa ở phòng bên cạnh. 
 
Qua mắt mẹ, tôi nhìn thấy củi trong bếp lò làm cho căn phòng trở nên ấm áp hơn, những tấm mành cửa tự tay mẹ làm trở nên đẹp hơn, mang lại vẻ đẹp riêng biệt cho ngôi nhà. Bên ngoài khung cửa sổ nhà bếp, tôi có thể nhìn thấy không gian rộng mở của quê hương. Nơi đã mang lại cho tôi thật nhiều niềm vui và cả những kỷ niệm thơ ấu của chị em chúng tôi. Mẹ nói tiếp: "Có thể nhiều người bảo chúng ta nghèo về tiền bạc, nhưng chúng ta lại giàu có những niềm hạnh phúc, con à!".
 
Và với nụ cười mãn nguyện, mẹ tôi lại tiếp tục chuẩn bị bữa ăn tối cho cả nhà. Không chỉ đem đến cho cả nhà bữa ăn no đủ, mà hơn thế nữa, mẹ còn mang đến cho tâm hồn anh chị em chúng tôi những niềm hạnh phúc đầy ăm ắp.  
 LẠI THẾ LUYỆN dịch
 (Theo inspire21.com)

Câu chuyện con bướm

Trong cuộc sống, những cuộc vật lộn với gian khó là những điều mà chúng ta cần làm nhất. Nếu chúng ta bước vào đời mà chẳng hề có một trở ngại nào, thì cuộc đời của chúng ta sẽ thất bại


Một người đàn ông tìm thấy cái kén tằm. Một ngày nọ, có một cái lỗ nhỏ xuất hiện trên cái kén ấy. Ông ta ngồi quan sát con bướm bên trong đang cố sức chui ra khỏi cái kén. Sau một vài giờ, dường như con bướm ngưng lại, không thể thoát ra khỏi cái vỏ kén đang bao bọc nó. Vì thế, người đàn ông quyết định giúp con bướm.

Ông cầm kéo cắt những phần còn lại của vỏ kén. Sau đó, con bướm đã thoát ra khỏi vỏ kén một cách dễ dàng. Nhưng thân con bướm bị sưng phồng và đôi cánh của nó thì bé xíu, co quắt lại. Người đàn ông liên tục quan sát vì ông ta nghĩ rằng, đôi cánh của con bướm nhất định sẽ mở rộng, đủ sức để nâng thân nó lên; nhưng điều mong đợi này không xảy ra được! Thực tế cho thấy, con bướm chỉ biết trườn qua trườn lại với tấm thân yếu ớt cùng đôi cánh mỏng manh của nó. Nó chẳng bao giờ bay lên được!
 
Thế còn người đàn ông thì sao? Với tấm lòng tử tế nhưng lại hấp tấp, ông ta đã không hiểu rằng, chính việc con bướm cố gắng tập trung sức mạnh để thoát ra khỏi cái vỏ kén đang bao bọc nó thông qua cái lỗ mở nhỏ xíu kia là một cách để con bướm thay đổi sức mạnh từ một tấm thân yếu ớt mỏng manh thành một con bướm khỏe mạnh hơn, đủ sức bay tự do ở thế giới bên ngoài đang chờ đợi nó.  
 
Đôi khi, trong cuộc sống, những cuộc vật lộn với gian khó là những điều mà chúng ta cần làm nhất. Nếu chúng ta bước vào đời mà chẳng hề có một trở ngại nào, thì cuộc đời của chúng ta sẽ thất bại. Chúng ta sẽ không thể có đủ sức mạnh cần thiết mà lẽ ra chúng ta cần phải có. Và do đó, chúng ta sẽ không bay lên những đỉnh cao thành công được! 
LẠI THẾ LUYỆN dịch
 (Theo literaryworld.com)

Từ một ý tưởng ngời sáng

Trong cuộc sống, bạn có quyền mãn nguyện về sự thành đạt của bản thân và an hưởng những gì mình có. Nhưng nếu bạn còn biết nghĩ đến cuộc sống khốn khó của biết bao người quanh bạn, đừng vội sớm an hưởng và can đảm tự đặt ra cho mình những thử thách mới để tận tụy làm việc vì cuộc sống hạnh phúc của người khác, thì sự thành đạt của bạn biết đâu sẽ còn lớn lao và có ý nghĩa hơn rất nhiều lần!

Nghề phóng viên khiến tôi được đi khắp nơi và tiếp xúc với nhiều người. Và tôi đã may mắn được gặp gỡ những con người có đầu óc đầy sáng kiến tuyệt diệu. Những câu chuyện của cuộc đời họ luôn truyền cho tôimột nguồn cảm hứng bất tận. Dưới đây là câu chuyện về một người sáng chế  ra chiếc máy thu năng lượng của ánh sáng mặt trời để tạo ra dòng điện, là một trong số những câu chuyện thú vị mà tôi từng được biết: 


Irvine Halliday bước ra khỏi chiếc lều du lịch của ông và thả bước đi dạo bên bờ biển, dưới bầu trời đêm yên tĩnh của Nepal. Lúc này, ngoài tiếng sóng vỗ, dường như  ông chẳng còn nghe thấy âm thanh gì khác. Khu làng quá yên tĩnh khiến ông lặng lẽ suy tư về nhiều chuyện khác nhau trong cuộc sống. Và rồi, ông bất chợt để ý thấy rằng, mình chẳng hề nhìn thấy một ánh đèn le lói nào được hắt ra từ  cửa sổ nhà của các ngư dân trong làng. Chính điều này đã khiến Irvine quyết tâm cùng với những người bạn đồng chí hướng với mình đem chút ánh sáng nhỏ nhoi để thắp sáng cho khu làng này.
 
Đây cũng là nỗi bận tâm thường trực của Irvine. Một mối bận tâm gần như trở thành một nỗi ám ảnh thường xuyên. Lúc nào lòng anh cũng đau đáu với một ý tưởng là làm sao có thể đem ánh sáng đèn điện đến được những ngôi làng ở các vùng xa xôi, hẻo lánh nhất trên thế giới. 
 
Anh đã tự nguyện bắt đầu sứ mệnh này của mình vào năm 1997, khi anh đã ở vào lứa tuổi 54 và đang sống rất hạnh phúc, mãn nguyện với chức vụ giáo sư giảng dạy về điện và máy tính tại trường đại học Calgary ở Canada. Những người khác, ở vào lứa tuổi của anh, chỉ còn biết chờ đến ngày nghỉ hưu mà thôi! Thế nhưng, trong chuyến du lịch đến vùng Thorung La của Nepal, khi nhìn thấy những em nhỏ phải lao động cật lực trên những cánh đồng, Irving nhận thấy thời gian các em dành cho việc học còn rất ít. Đã vậy, khi bóng đêm đổ xuống, ánh sáng đèn trong nhà không có thì các em không thể học tập gì được. Irvine đã sáng chế ra một kỹ thuật hiện đại để tạo ra năng lượng điện đủ để thắp sáng một bóng đèn.
 
Nhờ kỹ thuật này, mỗi người đều có thể sỡ hữu một chiếc đèn thắp sáng trên bàn làm việc của mình mỗi đêm. Và từ năm 2000 đến nay, ông đã đưa ra chương trình “Thắp sáng thế giới”. Ông nói: “Đọc và viết là những nhu cầu không thể thiếu được trong xã hội hiện đại ngày nay. Tôi chỉ muốn làm một điều gì đó để giúp mọi người có chút ánh sáng vào ban đêm để đọc sách. Và tôi đã cố gắng tối đa trong khả năng của mình”.
 
Tính đến nay, Irvine đã đi du lịch qua nhiều ngôi làng của Nepal, đến Ấn Độ, Sri Lanka, …để mở rộng và phát triển chương trình của mình. Tính từ khi ông cùng những người bạn của mình tự nguyện bắt tay vào thực hiện chương trình, đến nay, họ đã đem ánh sáng đến cho cuộc sống của hàng ngàn người.
 
Để có thể thực hiện được chương trình “Thắp sáng thế giới”, Irvine đã phải sử dụng toàn bộ số tiền tiết kiệm mà vợ chồng ông phải làm việc liên tục trong mấy chục năm qua mới dành dụm được. “Tôi còn mong muốn vươn tới con số hàng triệu người trên thế giới được sử dụng ánh sáng điện vào ban đêm. Và con số này chắc chắn sẽ còn tăng thêm nhiều hơn nữa trong tương lai” – Ông nói.
 
Irvine thành công bằng cách ông đã phát triển một hệ thống máy móc đơn giản. Nếu như với cách tư duy thông thường, người ta phải nghĩ đến chuyện xây dựng những nhà máy thuỷ điện khổng lồ trên khắp thế giới, rồi hệ thống đường dây lớn nhỏ chằng chịt để tải điện đến từng gia đình, thì mới có thể thực hiện được ước mơ đem ánh sáng điện đến với mỗi gia đình. Đó là chưa nói, ở những vùng đất khô hạn hoặc không có sông nước, thì chẳng có cách nào để phát triển thuỷ điện, và giấc mơ làm sao để “có điện” mãi mãi sẽ chỉ là giấc mơ không tưởng mà thôi! Thế nhưng, cách tư  duy của một giáo sư đại học có cái tâm trong sáng và bầu nhiệt huyết như Irvine thì hoàn toàn khác. Ông nghĩ đến những chiếc máy hình chữ nhật gắn trên từng nóc nhà nhằm thu hút năng lượng từ ánh sáng mặt trời để tạo ra dòng điện, và mỗi gia đình chỉ cần sở hữu một chiếc máy như vậy là đủ để đạt được niềm ước mơ “có điện”. Mỗi chiếc máy có thể tạo ra một năng lượng đủ để thắp sángmột bóng đèn 100 watt. 
 
Mỗi hộ dân nghèo trong những ngôi làng nhỏ ở Nepal, Ấn Độ, Sri Lanka đều được khuyến khích mua một chiếc máy theo phương thức trả góp mỗi tháng một khoản tiền nho nhỏ. Hàng tháng, các nhân viên của công ty do Irvine thành lập sẽ đến từng hộ gia đình để thu tiền. Đồng thời, các nhân viên ấy cũng hướng dẫn và giải đáp những vướng mắc về kỹ thuật cho từng hộ gia đình, để đảm bảo những chiếc máy vẫn luôn chạy tốt. Hiện nay, công ty của Irvine đang bắt đầu gặt hái thành công trong công việc kinh doanh. Chính bản thân Irvine cũng không thể ngờ rằng, vào chặng cuối cuộc đời mình, ông lại có lúc trở thành một nhà kinh doanh. Ông cho biết: “Sự thành công của công ty càng khiến tôi giữ vững được tâm huyết và có thêm điều kiện để tiếp tục đem ánh sáng đến với những ngôi làng ở những nơi xa xôi, hẻo lánh nhất trên thế giới…”.  

Frank Wilson (Theo Reader’s Digest)
LẠI THẾ LUYỆN dịch

Leo núi

“Ngày mai là một ngày mới để thực hiện những ước mơ khác. Bằng cách suy nghĩ như vậy, chúng ta mới quyết tâm làm những gì của ngày hôm nay”


Một hôm, tôi cố gắng leo lên núi. Nhưng với mỗi bước chân leo lên, tôi cảm thấy mệt mỏi. Vì thế, tôi đã bỏ cuộc.
 
Một hôm khác, tôi lại cố gắng leo lên núi. Trên cuộc hành trình của tôi, màn đêm sắp buông xuống, khiến lòng tôi sợ hãi. Vì thế, tôi đã trở xuống, tìm một nơi an toàn cho mình.
 
Rồi một hôm khác nữa, tôi lại sẵn sàng leo lên núi một lần nữa. Nhưng ngoài trời quá nóng nực. Vì thế, tôi tự nhủ, tốt hơn hết là nên ở lại nghỉ ngơi trong ngôi nhà mát mẻ này, đợi đến hôm khác rồi sẽ tính.
 
Hôm sau nữa, tôi cũng dự định leo lên núi. Nhưng tôi lại bị cuốn hút bởi vẻ đẹp hùng vĩ của ngọn núi. Tôi biết rằng mình sẽ không còn ngắm nhìn được vẻ đẹp này nếu tôi leo đến đỉnh. Vì thế, tôi tìm thấy lý do khiến mình chán nản, không còn muốn cố gắng nữa. 
 
Ngày hôm nay, tôi bỏ quên dự định leo núi của mình cho đến lúc một người bạn đến tìm tôi và hỏi vì sao tôi thức dậy muộn như vậy. Tôi nói rằng, tôi đang có dự định leo núi vào một ngày nào đó. Tôi cứ tiếp tục nuôi dự định đó mãi mà không biết làm sao hoàn thành được dự định của mình. Thế là, người bạn khoe với tôi, anh vừa mới leo núi trở về. Cũng như tôi, suốt một thời gian dài anh tự nhủ mình sẽ cố gắng leo núi nhưng anh không làm sao thực hiện được tiến trình đó. Dường như ước mơ đó đã không còn nữa! Nhiều lần anh không hiểu lý do vì sao như vậy cho đến một lần anh tự tìm thấy lý do thúc đẩy mình leo núi. Một ngày nọ, anh ngắm nhìn ngọn núi và tự hỏi: “Nếu mình không thể thực hiện được ước mơ này, thì mọi ước mơ khác của mình cũng sẽ không thể thực hiện được”.  
 
Anh bạn tôi kể tiếp: “Thế là sáng hôm sau, mình bắt đầu leo núi. Việc đó chẳng dễ dàng gì nhưng mình đã cố gắng từng bước một. Những lúc gió mạnh muốn thổi rơi khỏi sườn núi, mình vẫn cố giữ vững đôi bàn chân. “ Rồi khi những tiếng nói trong đầu óc mình vang lên: “Dừng lại đi!”, thì mình vẫn có tập trung vào đích, leo tiếp lên nữa. Nhiều lần, mình tưởng như đã bỏ cuộc, nhưng mình biết rằng, mình đã cố gắng và đã leo được khá xa. Mình phải tự nhủ với chính mình rằng, mình sắp hoàn thành cuộc leo núi của mình rồi. Mình đã đấu tranh với chính mình để leo núi.
 
Người bạn tôi thốt lên đầy sảng khoái: “Cuối cùng, mình đã thực hiện được điều đó!”. Bạn tôi nói tiếp: “Ngày mai là một ngày mới để thực hiện những ước mơ khác. Bằng cách suy nghĩ như vậy, chúng ta mới quyết tâm làm những gì của ngày hôm nay”. Giờ thì đến lượt tôi nhìn bạn mình với niềm cảm phục mãnh liệt và ánh mắt tự tin, tôi nói: “Ngày hôm nay, mình có một ngọn núi để cố gắng leo lên!”.  
LẠI THẾ LUYỆN dịch
 (Theo rishikajain.com)

Vì một sự thay đổi

Một trong những sự thật thô thiển nhất mà tôi phải đối mặt, từ khi con trai đầu của tôi mới chập chững biết đi, đó là trông tôi cứ giống như là… đang có mang cháu thứ hai được ba tháng. Giờ đây, tôi đã có bốn cháu, cháu lớn nhất là tám tuổi và cháu nhỏ nhất hai tuổi. Gần sáu năm liên tục, tôi phải sống ở nhà với công việc của một người làm mẹ. Giờ đây, tôi có thể dành thời gian cho những kế hoạch công việc của mình. Cuộc sống quá bận rộn, nhiều lúc tôi muốn có một chút thời gian dành cho riêng mình.





Tuy nhiên, thời gian dành riêng cho bản thân thật khó mà có, nếu như không nói là hầu như chẳng có. Giống như nhiều người mẹ khác, tôi tin rằng, để trở thành một người mẹ tốt thì tôi phải biết quên những nhu cầu riêng tư của mình đi để nghĩ đến nhu cầu của gia đình. Tôi không còn có thời gian dành cho các hoạt động bên ngoài. Tôi phải kiệt sức khi lúc nào cũng phải chạy theo các con mình suốt ngày. Chỉ khi nào chúng chợp mắt, tôi mới có thể thảnh thơi được một tí. Và dĩ nhiên là tôi không thể có thời gian đi cắt móng chân móng tay, đi chăm sóc sắc đẹp của mình như trước. 
Nhiều đêm khuya, khi các con đã yên giấc thì thân thể tôi cũng đã rã rời. Tôi thả mình vào bồn tắm và nhắm mắt lại, mơ tưởng về một tương lai, khi các con lớn lên, mình sẽ có thời gian rảnh để đi thẩm mỹ viện hoặc đi chơi đây đó. 
Mặc cho tôi có nghĩ gì thì nghĩ, điều đó cũng còn rất lâu mới có thể trở thành hiện thực. Không có hoàn cảnh nào thực tế cho bằng hoàn cảnh hiện tại. 
Một buổi sáng trời nắng tháng Tư, tôi đón xe đến thư viện thì bao tử của tôi sôi lên ùng ục, nhắc cho tôi nhớ rằng mình vẫn chưa kịp ăn sáng. Đến trạm dừng, tôi xuống xe để mua vài cái bánh rán. Tôi chỉ còn đi bộ một chút nữa là đến thư viện. Lúc tôi trả tiền, người đàn bà đứng sau quầy bất chợt mỉm cười với tôi, và hỏi: “Cô sắp đến ngày chưa?”. 
Đến ngày là sao? Tôi tự hỏi. Đến ngày thi hay là đến ngày gì? Chắc bà ta nghĩ tôi là một sinh viên.  
Tôi đang còn lúng túng chưa biết nói sao thì bà ta lặp lại câu hỏi: “Ồ, ý tôi muốn hỏi là đến bao giờ thì cô sanh em bé?”. Câu hỏi của người đàn bà phá tan hết mọi ảo tưởng trong tôi về hình ảnh bản thân mình. 
“Tôi không phải là đang có mang”, tôi gằn giọng, hai hàm răng bực tức nghiến chặt. 
“Ồ! Vậy chắc là cô vừa sanh em bé xong à!”, bà ta lại hỏi.
“Vâng, đúng rồi! Nhưng mà cách đây... hai năm!”, tôi la lên. Hai tai tôi bắt đầu đỏ ửng. 
“Ồ!”, bà ta cười. “Chỉ tại vì tôi nhìn thấy cô cắt tóc ngắn, nên tôi nghĩ...”.
Trời đất! Bà ta vừa nói mình thừa cân lại vừa nói mình cắt tóc ngắn nữa. Tôi vừa nghĩ, vừa bực mình rồi bước đi.
Chưa bao giờ đầu óc tôi lại quay cuồng bởi những ý nghĩ khó chịu như vậy. Những gì mà bà bán bánh rán đã nói không chỉ khiến tôi cảm thấy bị tổn thương mà chúng còn ám ảnh tôi. 
Buổi chiều, khi tôi bước đến trạm dừng xe buýt, tâm trạng của tôi vẫn nặng nề. 
Về đến nhà, tôi soi gương và tự nhủ: Mình đâu có mập.
“Các con có nghĩ là mẹ hơi mập không?”, tôi hỏi các con mình trong bữa tối. 
“Ồ! Không đâu, mẹ ơi!”, con gái út của tôi nói. 
“Mẹ mặc quần áo trông rất vừa vặn”, con trai tôi nói thêm vào.
Dù nghe các con nói như vậy, nhưng những lời nói tốt đẹp đó vẫn chưa đủ để đêm hôm đó tôi có thể yên tâm ngủ ngon giấc. Những gì mà bà bán bánh rán nói lúc hồi sáng vẫn còn văng vẳng bên tai tôi. Tôi quyết tâm phải lao vào cuộc chiến đấu để giảm cân. 
Sáng sớm hôm sau, tôi kéo mình ra khỏi giường và sẵn sàng để đi bộ. Tôi mặc áo thể dục và xỏ đôi giày thể thao vào, rồi nhìn mình trong gương một lần nữa trước khi lao ra khỏi nhà. 
“Chà! Trông mình cũng đâu đến nỗi tệ!”, tôi tự nháy mắt với mình trong gương rồi vênh váo bước ra khỏi cửa. 
Tôi quyết định tập chạy và bắt đầu đánh nhịp hai cánh tay để khởi động. Tôi lấy đà, cố gắng chạy về cột mốc phía trước mình trong một thời gian kỷ lục. Tôi vượt qua những người hàng xóm của mình, và vượt qua quá nhanh đến mức không còn thời gian pha trò với họ. Đến khi mọi người chuẩn bị nước rút, một bà hàng xóm chạy qua mặt tôi, tôi suy nghĩ một cách đầy tự tin, mình có thể đuổi kịp bà ta. 
Tôi đang chạy đoạn đường cuối dài ba dặm mà tôi tự vạch ra cho chính mình. Vừa chạy, tôi vừa nghe tim mình đập thình thịch. 
“Mình tin là mình có thể! Mình tin là mình có thể”, hai chân tôi nặng nề, đập bình bịch xuống mặt đất và thở hổn hển.
 Về đến nhà, tôi nằm duỗi người ra, cảm thấy thích thú vì mình đã chạy với tốc độ nhanh nhất. Vậy là tôi đã đổ ra rất nhiều mồ hôi trên đường chạy. Không có ai bắt kịp tôi cả! 
Buổi chạy hôm đó chỉ là một khởi đầu cho rất nhiều cố gắng sau này của tôi. Giờ đây, tôi đã giảm cân được một chút. Tôi đã có được một thể chất tốt, tinh thần vui vẻ, khỏe mạnh nhờ tập chạy đều đặn mỗi ngày. Các con tôi cũng để ý thấy điều này. Nhưng khi thấy tôi tỏ ra quá nóng vội, con gái tôi nói, “Sao mẹ không tập đi bộ?”. 
Chúng tôi đã nghe nói nhiều về những ích lợi của việc đi bộ: giúp chúng ta khỏe mạnh hơn, ngủ ngon hơn và sâu hơn, cơ bắp trở nên cứng chắc hơn. Những người đi bộ nói họ sống lâu hơn, và ít có nguy cơ bị ung thư, bệnh tim, đột qụy, tiểu đường và những căn bệnh chết người khác. Việc đi bộ cũng ảnh hưởng tốt đến tinh thần và trí óc. Ngoài ra, ích lợi của việc đi bộ là làm tăng sức làm việc của não bộ, nâng cao tâm trạng của bạn và giúp bạn thoát khỏi những căng thẳng, phiền muộn. Nói chung, đi bộ là một trong những cách luyện tập tốt nhất, vì nó tác động đến mọi bộ phận của cơ thể chúng ta. Nó mang lại kết quả rất nhanh và bạn có thể cảm nhận được sự thay đổi thể chất lẫn tinh thần của mình.
Tôi là một người rất khó nói “không” với bất cứ điều gì. Là một người mộ đạo, tôi sẵn sàng dành thời gian để nấu ăn cho năm mươi người ở nhà thờ. Ngay từ khi còn nhỏ, nhiều lần tôi đã làm việc đến mệt lả để hy sinh cho người khác. Và tôi vẫn nghĩ rằng, sẽ thật là ích kỷ khi mình dành thời gian để đi chăm sóc sắc đẹp hoặc đi thư giãn, trong khi cuộc sống quanh mình còn biết bao nhiêu người khổ cực. Nhưng giờ đây, tôi hiểu ra rằng, dành thời gian để chăm sóc bản thân, tập thể dục để tăng cường sức khỏe cho bản thân hoàn toàn không phải là một việc làm ích kỷ, đó là một việc làm của lòng yêu thương. Bởi vì, chỉ có những ai biết chăm sóc tốt cho bản thân mình thì mới có đủ sức khỏe để phục vụ người khác. 

 LẠI THẾ LUYỆN dịch
(Theo chickensoup.com)

Tác hại của lòng ích kỷ

Điều nguy hiểm nhất trong cuộc sống chính là tâm lý ích kỷ, đố kị của mỗi người: không bao giờ muốn người khác hơn mình, cái gì mình không có được thì cũng không muốn cho người khác có.




Có một câu chuyện ngụ ngôn kể về con sư tử nhỏ và một con báo. Cả hai bị lạc trong một khu rừng. Trời thì nóng oi bức và cả hai đều rất khát nước. Do vậy, chúng không thể ngồi đó chờ chết mà quyết định phải đi tìm một nguồn nước nào đó để uống. Chúng đi mãi, đi mãi, cuối cùng cũng tìm thấy một hố nước nhỏ, nhưng khốn nỗi miệng hố lại quá nhỏ hẹp nên chúng không thể cùng uống nước một lúc được. Thế là chúng bắt đầu cãi nhau rất kịch liệt xem ai có quyền được uống nước trước. Cuộc tranh cãi càng lúc càng gay gắt, chẳng con nào chịu nhường con nào, vì con nào cũng lo rằng, nếu để cho con kia uống trước thì biết biết đâu nó sẽ uống hết luôn cả phần của mình. Lý do thật dễ hiểu, hố nước nhỏ chỉ đủ cho mỗi con vài ngụm để đỡ khát mà thôi.
Cuộc tranh cãi ồn ào giữa sư tử và báo bị một bầy kên kên bay qua vô tình nghe được. Bầy kên kên cũng đang rất khát nước. Chúng bèn bàn kế với nhau tìm cách lừa sư tử và báo đi chỗ khác. Bàn mưu kế xong, bầy kên kên đồng loạt kêu thất thanh: "Vùng đất này sắp bị sụt lở! Vùng đất này sắp bị sụt lở!". Nghe tiếng kêu la khủng khiếp của bầy kên kên, sư tử và báo hoảng hốt bỏ chạy. Thế nhưng, chỉ một lát sau, cả sư tử và báo đều cay đắng nhận ra rằng, chẳng hề có chuyện sụt lở đất gì cả. Chúng vội vàng quay lại để uống nước, thì hỡi ôi, hố nước đã bị bầy kên kên uống sạch. Lúc này, chúng cảm thấy ân hận vì lòng tham lam, nhỏ nhen, ích kỷ của mình thì đã quá muộn.
Nội dung câu chuyện có thể không mới mẻ, nhưng ý nghĩa của nó thì hình như lúc nào cũng vẫn mới. Điều nguy hiểm nhất trong cuộc sống chính là tâm lý ích kỷ, đố kị của mỗi người: không bao giờ muốn người khác hơn mình, cái gì mình không có được thì cũng không muốn cho người khác có. Chính cái tâm lý ích kỷ, đố kị tai hại đó là nguyên nhân của không ít những thất bại không chỉ cho cuộc sống của mỗi người mà còn là thất bại cho cả tập thể.  

 LẠI THẾ LUYỆN dịch
(Theo values.com)

Kỹ năng thuyết trình để thành công

HỘI THẢO
SHOW YOUR IDEAS - KEY TO SUCCESS  🔑 🔑 🔑
THUYẾT TRÌNH THÀNH CÔNG





Đã bao lần bạn vạch ra những ý tưởng vô cùng đặc sắc và thú vị ở trong đầu nhưng lại không thể trình bày suy nghĩ của mình cho mọi người  😢 😢 😢
Đã bao lần bạn cảm thấy lo sợ trước ánh mắt của người nghe đang chăm chú hướng vào mình 😰 😰 😰
Tất cả những vấn đề trên đều do bạn chưa biết cách trình bày thuyết phục!!!
Thuyết trình là một kỹ năng vô cùng quan trọng trong học tập và công việc. Thuyết trình hiệu quả bạn đã nắm được nửa phần thắng trong tay. Nhưng làm thế nào để thuyết trình hiệu quả??? 😲 😲 😲
Nếu vẫn chưa tìm được cho mình phương pháp và hướng đi đúng đắn, hãy đến ngay với hội thảo SHOW YOUR IDEAS - KEY TO SUCCESS - THUYẾT TRÌNH THÀNH CÔNG để tìm được câu trả lời cho chính mình 😝 😝 😝

Với sự tham gia của Diễn giả Lại Thế Luyện - Thạc sĩ Tâm lý học Đại học Sư phạm TP HCM, là Giám đốc đào tạo của Công ty TNHH Tư vấn &Đào tạo Hiệu Quả, đồng thời là  tác giả nổi tiếng của nhiều cuốn sách kĩ năng mềm được đông đảo bạn đọc yêu thích, hứa hẹn sẽ đem lại những chia sẻ vô cùng thú vị và bổ ích, giúp bạn tìm được phương pháp thuyết trình hiệu quả  😍 😍 😍

Đừng chần chừ hãy đến ngay buổi hội thảo để có được phương pháp thuyết trình thành công nhé 😆 😆 😆
Và bật mí là có rất nhiều phần quà thú vị đang đợi bạn nữa đấy  🎁 🎁 🎁
Link đăng kí: https://goo.gl/rAeqdN
-------------------------
THÔNG TIN HỘI THẢO
🍀Tên hội thảo: SHOW YOUR IDEAS - KEY TO SUCCESS - THUYẾT TRÌNH HIỆU QUẢ
🍀Diễn giả: Tác giả Lại Thế Luyện, Thạc sĩ Tâm lý học Đại học Sư phạm TP HCM, Giám đốc đào tạo của Công ty TNHH Tư vấn & Đào tạo Hiệu Quả 
🍀Đơn vị tổ chức: BKEVENT Kỹ năng mềm
🍀Thời gian: 8h - 11h ngày 15/04/2017
🍀Địa điểm: hội trường H6, CS2 Đại học Bách Khoa TP HCM
🍀Số lượng: 200 người tham dự
🍀Đăng kí online: https://docs.google.com/…/1icKd3dWKfZmHFJBoKfXQSI…/viewform…
🍀Hoặc đăng kí trực tiếp: H6, CS2 Đại học Bách Khoa, ngày 11-12-13/04 /2017
🍀Để biết thêm thông tin, like và truy cập trang: https://www.facebook.com/softskills.bkevent/?fref=ts